Âm thanh của sự im lặng

“Im lặng không phải là việc vắng mặt hoàn toàn của âm thanh, mà là việc thức tỉnh và lắng nghe được âm thanh bên phía trong của chủ yếu mình.”


“Im yên không phải là sự vắng mặt hoàn toàn của âm thanh, mà là sự thức tỉnh và lắng nghe được âm thanh bên phía trong của bao gồm mình.”

“Có rất nhiều điều xuất sắc đẹp ko thể biểu thị ra nếu bọn họ phải hét lên,”nhận định của Henry David Thoreu khi chiêm nghiệm biện pháp sự im lặng tạo cần một bài diễn thuyết hùng hồn. Một thời gian trước đó, ông từng viết trong nhật ký kết của mình: “Tôi cầu mình hoàn toàn có thể lắng nghe được music của màn đêm. Sự im re đó là 1 trong điều tích cực và lành mạnh và xứng đáng để họ lắng nghe.”

*

Đó là lời nói ẩn dụ nhẹ nhàng mà lại lại lột tả được yếu tố hoàn cảnh xấu xí của thời đại ngày này – một gắng kỷ rưỡi kế tiếp – thời đại mà chúng ta đánh mất bản thân trong nền văn hóa truyền thống ủng hộ cho việc lớn giờ để diễn đạt quyền lực, ồn ào để bộc lộ mình bao gồm tiếng nói, la lối om sòm nhằm mọi người đồng thuận với chủ kiến của mình. Tất cả vẻ họ đã quên điều mà Susan Sontag đã nhắc nhở chúng ta từ một nửa nạm kỷ trước: “Sự vắng lặng luôn khiến bài diễn thuyết trở bắt buộc hùng hồn.” Đó là cái tinh túy của sự lạng lẽ – thứ thẩm mỹ mà chúng ta cần đề xuất học trong cuộc sống thường ngày hiện thời.

Bạn đang xem: Âm thanh của sự im lặng

Lấy xúc cảm từ đó, nhà văn Katrina Goldsaito và họa sỹ Julia Kuo sẽ viết lên cuốn truyện tranh “Âm thanh của sự việc im lặng” (The sound of silence) – câu truyện đề cập về Yoshio, một cậu bé bỏng đã mày mò ra sự tĩnh mịch giữa lòng tp Tokyo ồn ã, và tự dạy dỗ mình để cảm thụ được vẻ đẹp tinh tế này.

*

Có thể nói, cuốn truyện tranh là 1 trong biến thể tiến bộ của cuốn tản văn “Ca tụng láng tối” (In Praise of Shadows – đã làm được NXB tp.hcm xuất bạn dạng tại Việt Nam) được sáng tác năm 1933 bàn về mỹ học tập thời Nhật cổ. Vào cuốn sách này, người sáng tác đã phàn nàn về việc áp dụng ánh sáng trên mức cần thiết sẽ làm lu mờ đi hầu hết vẻ đẹp có chiều sâu của không ít thứ trong cuộc sống. Điều này cũng giống việc thực hiện những âm thanh ồn ào thời buổi này sẽ át đi những âm nhạc sâu lắng và sắc sảo khác.

Những lời văn của Goldsaito là sự việc hòa quyện giữa ballad cùng thơ haiku, cùng nét vẽ của Kuo là sự kết hợp giữa phong cách manga của Nhật với lối vẽ theo phong cách Chris Ware, đã để cho cuốn truyện trở buộc phải thi vị và lôi kéo người đọc.

*

Chúng ta theo Yoshio ra khỏi nhà vào 1 trong các buổi sáng trời mưa và hòa điệu vào âm thanh rầm rĩ của thành phố – “Mưa rơi lộp bộp lên dòng ô của Yoshio,””còn cậu bé xíu thì bước từng bước một lõm bõm qua phần lớn vũng nước lớn.”

*

Yoshio phấn khởi với cơn mưa và cảm thấy niềm hạnh phúc như đang vui chơi trong nhân loại thần tiên. đột nhiên nhiên, cậu dừng lại khi nghe thấy một thứ âm nhạc kỳ diệu tốt nhất trên đời. Cậu đi theo âm nhạc đó với tìm thấy một người thiếu phụ luống tuổi đang chỉnh sửa chiếc bọn koto.

*

*

Sau đó, bà ta bước đầu dạo một khúc nhạc ngắn. Phần đa nốt nhạc vang vọng với lanh lảnh kia xoáy sâu vào tai của Yoshio. Khi khúc nhạc kết thúc, Yoshio chứa tiếng hỏi, “Sensei, con cháu rất say mê những âm nhạc này, cháu chưa khi nào nghe thấy music nào bởi thế trước đây!”

Người chơi đàn koto đựng tiếng cười, nghe thoải mái và dễ chịu như tiếng va lanh canh của chiếc chuông gió trong khu vườn của mẹ.

“Sensei,” Yoshi said, “Bà tất cả âm thanh thích thú nhất của bản thân không?”

“Âm thanh đẹp nhất,” người chơi bọn koto nói, “là music của ma – sự lặng lặng.”

“Sự yên lặng?” Yoshi hỏi lại. Nhưng tín đồ chơi bầy koto chỉ mỉm cười túng ẩn, không lý giải gì thêm mà lại tiếp tục chăm sóc vào vấn đề chơi đàn.

Cảm thấy hoảng sợ và hứng khởi vì thông điệp bí hiểm đó, cậu nhỏ xíu quyết định bắt buộc tìm cho ra âm nhạc của sự vắng lặng này.

*

Cậu tìm về một chỗ yên tĩnh nhất mà lại cậu biết – đó là rặng tre phía sau sân chơi thành phố. Nhưng mặc dù có tĩnh lặng đến mấy, khu vực này vẫn phạt ra âm thanh của việc sống hay nhật.

Xem thêm: Lâm Phong Và Chung Gia Hân, Lâm Phong: 'Tôi Và Chung Gia Hân Đẹp Đôi'

*

Một cơn gió thổi qua, mọi thân tre va vào nhau sản xuất thành giờ takeh-takeh-takeh. Cậu nhắm mắt lại với nghe giờ lá reo vào gió. Âm thanh đó thật đẹp, tuy nhiên đó không phải là âm thanh của việc im lặng.

Khi Yoshio trở về nhà tối hôm đó, cậu liên tiếp kiếm tìm kiếm sự lặng ngắt – tại ga tàu điện, trên bàn bữa tối và trong buồng tắm nhà mình.

*

*

Thậm chí, trong cả lúc màn tối buông xuống, lúc cả mái ấm gia đình đã chìm sâu vào giấc ngủ, cậu vẫn lắng tai nghe, nhằm rồi nghe thấy giờ đồng hồ kêu ro ro bé dại bé của một trạm phân phát sóng radio ở khôn cùng xa.

*

*

Sáng hôm sau, Yoshio đi học sớm hơn mọi ngày, khi chúng ta khác còn không vào lớp. Cậu ngồi xuống với đọc một cuốn truyện, rồi tình cờ cậu đã nhận ra điều mà mình đã tìm tìm suốt lâu nay nay.

*

*

Bỗng nhiên, ngay trong lúc đang đọc cuốn truyện, cậu nghe thấy “nó”.

Không có âm nhạc của tiếng cách chân, không tồn tại tiếng bạn trò chuyện, không tồn tại tiếng kêu ro ro của sóng radio, không có tiếng tre reo, không tồn tại tiếng căn chỉnh dây của bầy koto.

Trong một khoảnh khắc,Yoshio thậm chí còn không nghe thấy giờ thở ra của bao gồm mình. Mọi music như chìm vào bên trong cậu. Bình yên, y như một căn vườn bị tủ đầy tuyết. Y như những tấm thảm futons đang được phơi khô bên dưới ánh khía cạnh trời.

Sự tĩnh mịch đã bao gồm sẵn ở đó từ rất rất lâu rồi.

*

Trong phút giây đó, cậu vẫn học được điều mà phần lớn bọn họ đã lãng quên: sự tĩnh mịch không tức là sự vắng phương diện về phương diện âm thanh, mà là sự việc thức tỉnh cùng lắng nghe được âm thanh bên trong của bao gồm mình. Bạn nào nghe thấy nó sẽ có được được cảm xúc tĩnh lặng với tự tại phía bên trong – không còn phải đối mặt với sự tán loàn và đơn độc khi trôi theo hầu như âm thanh ồn ã của cuộc sống thường ngày bên ngoài.