Truyen sex mẹ kế và con chồng

Tiếng trống vang lên báo cho biết giờ rã học.Cuối lớp, một thằng ranh mãnh lớp sáu đang lúi cúp gom giấy tờ vô cặp, nó treo vội vàng cái cặp lên vai rồi tiến ra khỏi cửa lớp học, tự dưng nhiên thằng Hiếu Gọi thương hiệu nó.

Bạn đang xem: Truyen sex mẹ kế và con chồng

“Hiền! Chiều nay tao tới nhà mày nghen!”

“Tới có tác dụng chi…”

“Tới nhằm rủ đi chơi…”


*


“Ờ… được…”

Rồi nó với thằng Hiếu tiếp cận cổng ngôi trường, học viên dỡ ra đông thừa, phú huynh đang đứng đợi con em của mình bản thân, giờ tín đồ kêu tên réo gọi, giờ lào xào ồn ã cả.

Nhưng trông rất nổi bật độc nhất vô nhị vào đám phụ huynh là một trong những fan phụ nữ trẻ tuổi, domain authority dẻ trắng muốt, đôi khi choàng lên vẻ sang chảnh và kiêu sa tinh tế. Mắt bạn đó liếc thấy được nó. Thế là tín đồ thiếu phụ kia chứa tiếng, giọng trong trẻo làm thế nào.

“Hiền ơi! Mẹ tại đây ntrần con!”

Thằng Hiếu trố đôi mắt, nó liếc nhìn Hiền.

“Mẹ mày hả? Sao trẻ đẹp vượt vậy?”

“Không cần đâu…”

“Sao… mẫu gì?”

Thằng Hiếu trở phải ầm ĩ, nó vạc gắt, rồi vắng lặng tiến mang lại nơi bạn thanh nữ đó.

Mai chưa hẳn người mẹ ruột của chính nó. Mẹ nó mất thời điểm nó còn nhỏ dại. Ba nó tái hôn lúc nó hẵng còn học lớp bố, Mai thường xuyên cho tới bên nó, chăm lo nó nlỗi bảo mẫu mã vậy, rồi dần dà làm việc chung với nó. Mãi cho to hơn nó bắt đầu biết Mai là bà bầu kế của nó. 25 tuổi.

“Con nghỉ ngơi trường bao gồm vui không?”

“Dạ… có”.

“Con lên xe cộ đi… đội nón bảo hiểm vào…”

Nó chốt dây gài, mông nó yên vị lên sống lưng xe pháo. Hai tay nó khẽ ôm người người mẹ kế. Mùi mừi hương nháng qua sinh sống mũi nó. Khiến nó trsống đề xuất thoải mái. Thằng Hiếu nhào cho tới mặt yên ổn xe.

“Chiều nay cha tiếng tao tới đó!”

Nói ngừng nó chạy tới địa điểm bà bầu nó, rồi team nón vào sẵn sàng trở về.

“Con ôm người mẹ mang lại có thể vào… người mẹ con mình về!”

Nó siết tay lại. Xe ga nổ trang bị rồi đi thẳng, quẹo vô ngõ cua, rồi chạy một đoạn trực tiếp rồi dừng lại trước một ruộng lúa trải dài. Nhà nó nhì tầng rộng xây thứ hạng kiến trúc bên tây. Ba nó có tác dụng nghề công ty đất. Thường hay phải đi vắng vẻ, có những lúc thì ở trong nhà cả tuần vậy.

Cửa mở ra, nó khiêu vũ xuống xe cộ, đá văng giày sang một mặt rồi chạy lên trên cầu thang, nó tất cả phòng riêng, tuy thế từng buổi tối khi ngủ nó vẫn ngủ phổ biến với những người phệ, Khi thì nằm bên cạnh ba nó, Lúc thì nằm cạnh cùng với bà bầu kế.

Nó dỡ quần nhiều năm xuống, toá áo rồi quăng quật lên giường, gấp rút nó cố vật dụng rồi lẹ xóm trở lại lầu. Nó lè cổ lưỡi ra.

“Khát nước quá… mẹ Mai ơi!”

Rồi nó mnghỉ ngơi tủ lạnh, thấy lon nước ngọt, nó thăng hoa rơn, khui nắp nó tu một tương đối rát xuống đến cổ họng. Rồi nó tnuốm miệng bởi nước lọc.

“Con uống nước no rồi thì sao nạp năng lượng cơm đây?”

Mẹ kế nó quở trách nát, tuy thế giọng không có vẻ gì nghiêm ngặt. Nó tỉnh bơ, có tác dụng lơ.

“Con đói bụng rồi!”

Nó ngồi với người mẹ kế ăn cơm trưa, hôm nay ba nó không về. Nhưng nó quen rồi. Vài ba bữa nữa cha nó lại về đơn vị. Cthị trấn vắng ngắt khía cạnh thường xuyên sẽ bình thường trong mắt nó.

Nó ngồi học tập bài với làm bài bác tập toán. Mắt nó liếc lên đồng hồ thời trang. Đã ngay gần cha giờ rồi, nó lẹ làng gom giấy tờ lại. Rồi ngồi ngủ, ngóng thằng Hiếu đến.

Tiếng xe đạp vang lên. Nó phấn chấn. Chạy ra trước cổng. Thằng Hiếu chào hỏi nó qua loa. Rồi cả nhì đứa đạp xe cộ tới sân đơn vị văn hóa truyền thống sát gần đó. Mấy đứa nhỏ tuổi đã tụ họp đùa soccer.

Nó lao vào đùa cùng. Chạy té ngã có, đầu gối bị trầy một lốt, may không nặng trĩu lắm, chỉ xước ko kể domain authority.

Chiều gần năm giờ đồng hồ, thằng Hiếu chsinh hoạt nó về cổng.

“Mày xẻ trầy domain authority này, tao sợ hãi ngươi bị tấn công đó!”

“Không sao đâu, bà mẹ Mai tao hiền hậu lắm…”

“Còn người mẹ tao thì ko, mồi nhử tấn công tao nhức rách rưới quần”.

“Ai biểu ngươi lì lợm”.

“Mày còn lì hơn tao nữa chđọng tao nhưng mà lì mẫu gì…”

Xì xầm một thời gian. Hiếu quay bé xe cộ rồi chạy về nhà. Hiền cũng lục tục bước vào.

Xem thêm: 2 Loại Máy Rửa Bát Toshiba Nội Địa Nhật, MãY RỬA BãT NhẬT BãƒI

Mẹ kế vẫn nấu ăn đồ ăn, mùi hương tỏa ra khắp gian nhà bếp thơm phức.

“Mẹ Mai rửa ráy mang đến con!”

“Con đợi bà bầu xíu… con đi đem vật đi…”

Nó được Mai rửa mặt mang lại tự lúc nhỏ tuổi buộc phải lên lớp sáu nó vẫn còn đấy nhõng nhẽo lắm. Không từ rửa mặt một mình được.

Trong phòng tắm giặt, chị em kế khẽ kỳ cọ lưng, gội đầu cho nó. Chợt dừng lại. Giọng người mẹ kế run lên…

“Trời… sao đầu gối bé bị trầy cố kia… nhỏ tất cả nhức không?”

Nó rung lắc không đồng ý. Tỏ vẻ cứng cáp.

Nhưng nó vẫn nghe tiếng chị em kế rỉ tai.

“Phải thoa thuốc mới được…”

Tối đó nó rã toàn quốc mắt, dung dịch oxy già sát trùng làm cho chân nó bỏng rát đau thừa. Nó khóc thét cả đêm hôm new thôi. Mẹ kế nó thì bảo nó cảnh giác đi.

Vài ngày sau ba nó về công ty.

Ông ôm nó rồi so độ cao với nó. Lúc như thế nào ông cũng đồng ý rồi bảo nó bự rồi mập rồi.

Thời gian cđọng cố gắng mà lại trôi…

Chớp đôi mắt sẽ cho tới ngày bế giảng, nó được học sinh xuất sắc.

Hôm nay nó tỉnh dậy mau chóng.

Chợt đũng quần nó ướt đẫm. Nó sờ vào thì thấy mùi vị tanh nồng… Nó ngại ngùng ngùng, xoay mặt nhìn xung quanh thì ko thấy ai, nó nóng vội toá quần ra, quăng quật vào giỏ đựng đồ gia dụng. Nó mngơi nghỉ hộc tủ ra kiếm quần không giống mặc vào. Rồi nó tiến công răng súc mồm, cố kỉnh đồng phục.

Nó trở lại lầu, đã thấy đồ ăn sáng có sẵn.

Mẹ kế nó ngồi đó cùng với bố nó. Nó kính chào cả nhị rồi ngồi vội xuống ăn bữa sáng.

Ăn ngay gần ngừng, nó bắt đầu liếc lên, thốt nhiên mẹ kế quan sát nó, nó run run, lưỡng lự cthị xã gì, tốt người mẹ kế biết nó tiểu dầm rồi.

“Hiền nạp năng lượng kết thúc không con… nhằm người mẹ chsống mang lại trường nào… không đỡ bệnh muộn giờ kia con”.

“Dạ nhỏ nạp năng lượng sát ngừng rồi!”

“Mà chị em Mai ơi, vật dụng bé mặc bẩn thỉu các rồi, bà bầu mang giặt mang đến bé nha!”

“Ấy chết chị em quên, nhằm người mẹ làm cho”.

Xong xuôi nó thnghỉ ngơi phào vơi nhõm. Lớn rồi còn tiểu dầm thì quê lắm. Dạo cách đây không lâu khung người nó lạ lắm. Nó không còn ao ước chị em kế tắm rửa mang lại nữa. Nó hy vọng tắm rửa một mình. Và nó không thể đòi ngủ phổ biến nữa. Mỗi đêm nó đa số ngủ trong chống của bản thân.

Ăn uống xong xuôi. Nó vùng lên.

“Mẹ Mai ơi con ăn xong xuôi rồi”.

“Con ra xe đi, bà bầu dọn kết thúc rồi ra liền”.

Nó đủng đỉnh bước ra bên ngoài. Ngó lên trời, từng tảng mây trôi lờ qua trước mắt nó. Nkhô cứng thừa bắt đầu này mà đang đi tới hè. Nó cũng cao hơn rồi.

Giờ nó đứng cũng ngang cùng với người mẹ kế. Mặc dù nó bắt đầu là thằng ranh ma học tập không còn lớp sáu. Nhưng bây giờ cơ thể nó đã vào quy trình dậy thì. Chỉ là nó vẫn ko nhận thấy.