Đã bao giờ em cho rằng mình đã từng có lần yêu tôi chưa?Tôi ngước đôi mắt lên , kìm nén mọi giọt nước mắt đã trực trào ra. Trên trời mặt hàng triệu vì sao, vẫn mờ nhạt dần dần qua màn nước mắt. Nhưng không hiểu nhiều tại sao, những khoảng khắc ấy lại hiện nay về một cách ví dụ như vậy, khoảng tầm khắc hắn cõng tôi bên trên lưng, chầm đủng đỉnh đi trên nền mèo sóng vỗ, khoảng chừng khắc hắn lao vào lớp, mái đầu mượt còn vương mùi hương gió say, khoảng tầm khắc hắn nhìn tôi mỉn cười, nụ cười vừa ấm cúng vừa dịu dàng êm ả hơn cả nắng, khoảng tầm khắc hắn cố kỉnh lấy đôi tay tôi ủ ấm đứng giữa một trời tuyết che gió băng,....

Bạn đang xem: Em đã vui chưa anh gục ngã rồi đó

Tôi cố kỉnh chặt tay lại, hít một khá thật sâu, nói:- không từng.εїз Ƹ̴Ӂ̴Ʒ Ƹ̵̡Ӝ̵̨̄Ʒ εїз​- ví như một người con trai vì một người con gái mà gục ngã, em sẽ cảm xúc thế nào?- Em sẽ tương đối vui, vì biết rằng trên cụ gian này còn có một fan đã bởi vì em mà đau khổ, điều này chứng tỏ, anh ấy yêu em nhiều như thế nào.
Teen
1/32
Chương 1: nguồn cơn như cơn gió thoảng
*Chương này còn có nội dung ảnh, nếu như bạn không thấy nội dung chương, vui mắt bật chế độ hiện hình hình ảnh của trình phê duyệt để đọc.

Xem thêm: 13 Phần Mềm Chỉnh Sửa Âm Thanh Miễn Phí Tôt Nhất Hiện Nay, 11 Phần Mềm Chỉnh Sửa Audio Miễn Phí

Vương Y ThầnNhất tè PhongTrịnh Hạo Thiên
p/s; hình hình ảnh chỉ mang ý nghĩa chất minh họa:D
Tiểu Phong …- có người khe khẽ gọi tôi.-Có chuyện gì vậy ? – thì ra là Hạo Thiên, đứa bạn bàn ko kể tay trái của tôi.-Cậu có tác dụng bài hoàn thành chưa?Tôi chán nản lắc đầu, đề thi toán học tập kì một của lớp 12 khó bởi vậy sao, biết vậy tôi đã cố gắng học hành cần cù từ lâu rồi. Ngồi vào lớp bắt buộc được rộng nửa tiếng đồng hồ đeo tay rồi nhưng mà trong bài bác thi của tớ chỉ ngắn gọn có vài cái chữ chúng ta tên. Mấy cái bài xích này thật sự tôi chú ý chẳng gọi gì cả, tất cả cứ xoay mòng mòng, đến đầu cây bút cũng cắm nát cả ra rồi.-Cái này , núm lấy….- cậu ấy đưa đến tôi một tờ giấy được vội vàng bốn, giả dụ tôi đoán không nhầm thì đây đó là tờ giấy bao gồm ghi kết quả, giả dụ tôi cầm cố lấy chẳng khác nào ăn lận trong thi cử sao?- Mau nỗ lực lấy đi- thấy tôi chần chừ , cậu ấy giục .
Tôi không hẳn là không thích cầm lấy nó, tôi thiệt sự khôn cùng rất mong muốn cầm ngay rước tờ giấy ấy với chép như điên vào vào bài của mình ấy chứ. Cơ mà tôi hại bị giám thị bắt được, lớp 12 rồi, bị bắt vì tội gian lận trong thi cử không phải điều đơn giản dễ dàng và thuận tiện như hồi cấp hai nữa. Nhưng… bị điểm hèn còn kinh sợ hơn nhiều.Tôi chuyển mắt len lén quan sát cô giám thị đã ghi chép gì đó trên bàn giáo viên, chớp được thời cơ phù hợp nhất, tôi vươn tay ra bắt lấy, nhưng …khi tay tôi chỉ phương pháp tờ giấy ấy áng chừng vài cm nhỏ bé nhỏ…..-Hắt xì hơi…..Tất cả mọi bạn quay xuống…Thời gian như hoàn thành trôi…Bàn tay tôi khựng lại trong không …Tôi thật sự lần khần lên dơ dáy tay cố lấy tờ giấy tốt rút tay về đây, phen này thì hoàn thành rồi, dòng số tôi sao mà rủi ro xấu thế chứ, người ta nói đi tối nhiều gồm ngày gặp gỡ ma trái là không sai cơ mà cũng chẳng đúng lắm. Cả đời học sinh tôi ngoan ngoãn không khi nào biết con quay cóp là gì, sao tức thì lần trước tiên đã gặp gỡ ma rồi . Ông trời quả là siêu bất công mà.
-Nhất đái Phong, Trịnh Hạo Thiên, nhị em dám con quay cóp vào giờ của mình sao? ra bên ngoài nhanh . Cuối giờ đồng hồ cả nhị em xuống chống hội đồng gặp tôi …-Thưa cô em… - tôi yếu ớt thanh minh, nhưng bao gồm gì đâu mà thanh minh được nữa tôi không đúng rành rành-Không cãi – Cô nghiêm mặt.Tôi khóc ko ra nước mắt , đưa ánh mắt đầy vẻ biết lỗi nhìn Hạo Thiên, cậu ấy chỉ khẽ cười.Tiếng trống ra chơi vang lên, gia sư bước thoát ra khỏi lớp, shop chúng tôi theo cô xuống chống hội đồng , ngồi nghe cô giáo huấn. Cô nói cực kỳ nhiều, nhiều tới nỗi tai tôi như ù hẳn đi, còn nói cái gì thì tôi cũng chẳng biết nữa, Hạo Thiên đưa mắt len lén quan sát tôi mỉm cười khổ, tôi cũng miễn chống mỉn mỉm cười lại.Các thầy thầy giáo khác nhìn cửa hàng chúng tôi chép miệng nhấp lên xuống đầu, tôi cũng xấu hổ cho tới nỗi chẳng dám ngửng đầu lên, những giọt mồ hôi rịn ra đầy tay.Thật may là shop chúng tôi không bị hạ hạnh kiểm học kì một, còn bị mời phụ huynh là điều chắc chắn, tôi cũng cảm thấy hơi lo sợ, trù trừ nên bảo bố hay bảo mẹ đi họp đây, tôi không sợ bị mắng , chỉ sợ tín nhiệm của họ đối với tôi ko còn, cảm giác lo sợ vô hình cứ len lỏi vào tôi.Ngoài ra còn bị trực nhật lớp một tháng, câu hỏi này tôi ko lo, bài toán này tôi rất có thể làm được , chỉ cảm thấy vô cùng gồm lỗi với Hạo Thiên vì cho tôi chép bào nhưng mà bị phạt lây.Tiếng trống tan trường vang lên, shop chúng tôi mới được về , bây giờ trên sân trường không có gì ai, chỉ còn những loại lá tiến thưởng reo mình theo làn gió đáp dịu xuống khoảng sân trống vắng. Tôi khẽ thở phào dịu nhõm.- Hạo Thiên cảm ơn cậu ..- Về chuyện gì? - cậu ấy đứng lại con quay sang nhìn tôi,khiến tôi cũng đứng lại theo , mắt cậu ấy cực kỳ đẹp, vừa dài vừa sâu, vô tình khiến mặt tôi đỏ lựng lên.- À.. Thì, cậu đối xử với tớ thiệt tốt,..- Tốt ở đâu chứ?- Thì cậu lúc nào cũng cho tớ mượn vở dịp tớ quên mang, còn giúp tớ trực nhật dịp tớ mang đến muộn không kịp làm, mang đến tớ xem bài bác trong giờ đồng hồ kiểm tra, còn giỏi nhắc bài xích cho tớ mỗi lúc tớ ngơ ngác bị thầy cô giáo gọi tên, còn.. Còn .- Tôi bước đầu ấp úng , thật ra mấy cái chuyện này hết sức bình thường , cậu ấy đối với ai cơ mà chả giỏi như rứa chứ , tôi nói do vậy chẳng khác nào bảo rằng cậu ấy gồm tình ý với tôi sao, tôi say đắm cậu ấy thật tuy thế một tín đồ vừa gồm tướng mạo vừa có tri thức như cậu ấy liệu gồm thèm lưu ý đến tôi không? cho dù chỉ là một trong những chút...- thiệt ra, tớ làm cho vậy phần nhiều là gồm chủ ý- nhà ..chủ ý, .. ý kiến gì mới được cơ chứ?- tiểu Phong , cậu đưa bộ đắn đo hay thực sự do dự vậy ?Tôi ngơ ngác, dịp lắc dòng đầu , tôi mà lại biết thì nên cần gì đề nghị hỏi cậu ấy có tác dụng gì, nhưng biết..biết cái gì mới được chứ.- thật ra tớ ưng ý cậu, tớ làm các việc như thế chỉ vì để ý đến cậu, hy vọng được nói chuyện và giúp đỡ cho cậu những hơn.- Tơ ...tớ ... - tôi ngắc ngứ thật sự cần yếu nào tin vào đa số gì mình vẫn nghe, bài toán cậu ấy yêu thích tôi , tôi chỉ có thể tưởng tượng cùng tự mình ngộ nhận nhưng thôi, thật không ngờ.- đái Phong, cậu bao gồm thích tớ hy vọng làm tín đồ yêu của mình hay không?Tôi tất cả ,dĩ nhiên là có rồi, chúng ta thử tượng mà lại xem, người chúng ta thầm mến trộm nhớ bao tháng ngày qua đã đứng trước mắt bạn, nhìn các bạn say đắm, nói phù hợp bạn, mong bạn làm người yêu của cậu ấy, các bạn không vui mừng điên lên mới là lạ. Tôi lúc này, trong trái tim không chấm dứt gào thét thật to lớn " được, Hạo Thiên, tớ đồng ý, tớ đều thích cậu từ lâu lắm rồi" một trăm nghìn lần.Lúc đó, trên khoảng tầm sân trống vắng, có các cái lá cất cánh bay, gió nhè nhẹ thổi qua, không khí im ắng giống hệt như trên trần gian này chỉ với có mình cửa hàng chúng tôi vậy.Hạo thiên quan sát tôi, cậu ấy yên yên nhìn tôi chờ đợiMôi tôi hơi mở ra, tôi còn nghe được cả tiếng trái tim mình vẫn đập thình thịch.Tôi nói:- Được---0O0---Sáng nhanh chóng hôm sau, tôi tới trường vừa đúng vào khi trống truy tìm bài, bình thường thì sẽ không giống như vậy đâu, kiên cố tại buổi tối qua thao thứa mãi new ngủ được, nghĩ mang lại chuyện Hạo Thiên tỏ tình với bản thân là tôi nô nức như điên, xong xuôi lúc mơ lại còn mơ một giấc mơ rõ là ngọt ngào. Tôi mơ thấy cậu ấy di động tôi đi trên cánh đồng đầy hoa thạch thảo tím, phong vân man non trên trời, cậu ấy cúi xuống, dĩ nhiên định hôn tôi phía trên mà. Ấy vậy mà sắp đến đoạn cay cấn, dòng chuông đồng hồ thời trang báo thức chết tiệt lại vang lên phá hỏng giấc mơ rất đẹp ngàn năm bao gồm một của tôi. Tôi điên tiết vùng lên tắt báo thức đi, chấm dứt sau đó chùm chăn lại ngủ tiếp hòng mơ lại được niềm mơ ước ban nãy, cơ mà đời đâu như mơ, nụ hôn và lắng đọng đâu không tồn tại báo sợ hãi còn bị đến lớp muộn, may mà tôi chạy nhanh chỉ muộn tất cả vài phút thôi.-Tiểu Phong , cậu với Hạo Thiên là một đôi sao, hai người thật quá đáng…-Xem xem, tớ có chỗ nào không xứng chứ , vì sao lại đối xử cùng với tớ như thế?-Này này, cậu làm phương pháp nào mà rất có thể quyến rũ hoàng tử nhanh bởi vậy chứ, chỉ mang lại tớ đi mà..-………Vừa vào tới cửa ngõ lớp,bọn con gái lớp tôi vẫn ùa ra vây hãm lấy tôi , nhốn nha nhốn nháo, Tôi biết Hạo Thiên là 1 người đàn ông vô cùng xuất sắc, vẻ ngoài đẹp trai, học hành giỏi giang, tính tình lại dịu dàng ôn hòa, vậy nên trong lớp, à không, trong dòng trường này số fan thầm yêu mến trộm lưu giữ cậu ấy nhiều vô kể. Núm mà đùng một chiếc ,biết rằng cậu cậu ấy có tín đồ yêu, bọn họ không sốc sao được.Còn còn chưa kịp nói mẫu gì, độc nhất thời làm tôi đứng ko vừa lảo đảo ngã ra sau. đột nhiên có một bàn tay bao bọc lấy eo tôi trụ lại khiến cho tôi đứng thăng bởi lại được. Người đó chính là người yêu của tớ – Hạo Thiên, phương diện tôi bỗng chốc ửng đỏ vì chưng nhớ mang lại giấc mơ về tối qua, song môi cậu ấy sexy nóng bỏng như thế, băn khoăn khi hôn cảm giác sẽ thay nào đây.-Mọi tín đồ đừng có làm gì quá đáng. – cậu ấy nghiêm giọng nói với lũ phụ nữ lớp tôi,khiến họ đã nhốn nháo thốt nhiên im bật, dứt có tín đồ còn òa lên ôm khía cạnh khóc chạy ra khỏi lớp, mặt lũ còn sót lại cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, thường xuyên than vãn, giày đạp phỉ nhổ tôi, nói Hạo Thiên thật không có mắt nhìn người, lý do lại không lựa chọn họ chứ, vân vân và vân vân, tôi cũng trở thành chẳng thân yêu gì mấy đâu, bởi vì vừa nãy cậu ấy vẫn công khai đảm bảo tôi rồi, như thế là vượt đủ.Tôi vui lắm, tuy nhiên lại vậy kìm nén nụ cười phởn đời bởi một khuôn mặt cố tình tỏ ra nghiêm nghị, tỏ ra gian khổ khi bị bạn đời thị phi .-Cậu giận à?-Làm gì có …-Thật ra tớ chỉ nỡ miệng nói cho Đằng Nam, không ngờ cậu ấy lại đi kể cho mọi người nghe.-Ừ, không vấn đề gì đâu, không sớm thì muộn mọi fan cũng biết thôi nhưng mà ….-Này này nhì cái tín đồ kia, xích xa ra, thiệt là, nổi không còn cả da kê da vịt của tớ rồi đây này - Nã Nã giả cỗ xoa xoa hai cánh tay, mặt rất là biểu cảm ngồi xuống lân cận tôi.- Ây da, tiến triển nhanh quá à nha…- cô bạn căm ghét nhìn tôi đầy ẩn ý, làm cho tôi chẳng biết cần nói gì để chữa gượng .-Bọn tớ đã ôn lại bài xích mà – Hạo Thiên lên tiếng.-Cái gì cơ mà kiểm tra bài xích chứ, cậu định lừa trẻ em lớp tía sao,? cụ thể là đang bé dại to trung khu sự mà, giấy tờ đâu cơ mà ôn cùng với chả tập chứ… - Giọng Nã Nã rất to cùng hơi đanh đá, vậy nên khi cậu ấy vừa hoàn thành lời mọi tín đồ trong lớp con quay xuống chú ý chúng tôi, duy nhất là đàn con gái, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi cho nơi rồi.- Chị nhì NÃ à, chị rất có thể vặn bé dại cái volume của chị xuống được không? Chị không những có ngoại hình béo múp mà ngay cả giọng nói cũng thật khỏe , để cho em sắp tới điếc tới chỗ rồi, thật là hâm mộ của đê- một đứa bạn trong lớp lên tiếng trêu, thiệt ra thì tôi thấy Nã Nã đâu gồm béo lắm đâu, chỉ hơi đầy đặn chút thôi, chú ý vào thì thấy khôn cùng dễ thương, ngũ quan thanh tú, không hiểu nhiều tại sao bọn con trai trong lớp này lại rất lôi cuốn lôi cậu ấy ra để trêu trọc-Tên bị tiêu diệt dẫm đơn vị cậu , đứng im đấy cho bà – Nã Nã liền vứt chiếc bánh đang ăn dở xuống, xách dép đuổi rượt theo đứa bạn kia ra khỏi lớp, tôi thấy mà bi lụy cười cực kì , nhảy cười thành tiếng.-Tiểu Phong , mau lấy giấy tờ ra nhanh -Cậu nói gì cơ? – tôi chuyển tay lên trét vệt nước khu vực khóe mắt, và đúng là buồn cười chết đi mất, đứa bạn này trái thực rất đáng yêu.-Thì bỏ giấy tờ ra ôn bài bác chứ sao nữa, sắp vào lớp rồi, bài bác tập về công ty cậu đã làm cho hết chưa?- Ơ..chưa, cậu góp tớ làm với..hi..hiTôi quên không nói với những bạn, Hạo Thiên của tôi đó là lớp phó học tập thế nên cứ sau khoản thời gian trống vào lớp là cậu ấy bắt buộc đi đánh giá xem tất cả thành viên nào trong lớp tối hôm trước quên làm bài xích tập hay không, tiếp nối giúp họ tạo nên bằng hết nhằm khi cô giáo call lên sửa bài không trở nên điểm yếu vào trong sổ đầu bài, làm tác động tới hiệu quả thi đua của lớp, hoặc mang dụ có vấn đề nào cạnh tranh mà chúng ta trong lớp không biết làm, gia sư quên ko chữa, cậu ấy vẫn viết lên bảng, giảng giải một hồi kế tiếp mọi fan chép vào vở. Chấm dứt cả lớp có tất cả bốn mươi học tập sinh, tôi thấy rằng trường đoản cú trước tới giờ, hình như cậu ấy luôn giúp tôi làm bài bác tập , số lần có vẻ nhiều hơn thế nữa của các bạn khác một chút, hóa ra cậu ấy để ý tôi từ thời gian đó sao, oa…-Cười đồ vật gi vậy ? - tất cả gì đâu. Hi .. Hi -Thật không? Sao ngồi cười một mình , quan sát mặt dở hơi thấy sợ luôn, coi xem, bài bác tập giờ đồng hồ anh của cậu làm cho sai tùm lum rồi trên đây này -cậu ấy chuyển tay ly lên đầu tôi một cái rõ đau, tôi nhăn mặt gửi tay lên xoa xoa. Cụ này thì đạt được gọi là tiến công yêu không nhỉ? - A, Y Thần, cậu ấy tới rồi, chà lúc này nhìn cậu ấy còn rất đẹp trai hơn ngày qua nhiều, vững chắc tớ bị tiêu diệt mất thôi...- Ờ ờ, thừa chuẩn, chính xác là nam thần của đời mình, cả đời này tớ chỉ cần cậu ấy, không nên ăn chỉ việc nhìn, không bắt buộc ngủ chỉ cần nhớ, cầm cố là quá đầy đủ rồi...- Á á, mũi tớ bị chảy máu tới khu vực rồiTôi chuyển mắt lên nhìn, phía cửa lớp xuất hiện thêm một bóng dáng thon cao lớn, không tí hon không béo, thân hình bằng vận vô cùng được phủ bọc bởi khôn xiết nhiều bạn nữ xinh rất đẹp khác, khuôn mặt lạnh lùng xinh tươi nghiêng nghiêng được ánh khía cạnh trời lúc sáng sớm chiếu rọi lại càng tôn thêm vẻ rất đẹp chết fan hoãn mĩ đến cực nhọc tin : hai con mắt màu coffe vừa sâu vừa cuốn hút, sinh sống mũi cao thẳng , đôi môi vừa nam tính mạnh mẽ vừa gợi cảm, phía bên tai trái gồm đeo một cái khuyên tai bằng kim cương, ánh lên những tia nắng bạc giá buốt băng nhức đôi mắt vô cùng...Vương Y Thần, con trai của chủ tịch tập đoàn lớn số 1 Châu Á, vừa khít trai anh tuấn, vừa phong phú đào hoa, cậu ta không phần đông sở hữu vẻ đẹp thu hút như một loài hồ ly mà còn sở hữu một trí tuệ hết sức việt. Được vô số cô gái ngưỡng mộ thương thầm. Tôi vô tình bắt gặp ánh nhìn của cậu ấy cũng đang chú ý tôi, à không, cần nói là ánh nhìn cậu ấy vô tình xem qua người tôi rất nhanh rồi đổi hướng, thiệt quá sang chảnh và kiêu sa mà .-Y Thần, cậu xem xem khi nào rảnh, cho bạn xin chữ kí được không, con trẻ họ mình rất....- lúc nào các cậu lặng miệng lại..- vương vãi Y Thần nói cộc lốc, khó tính len qua đám đàn bà để đi vào lớp, ra chiều cực kỳ không thoải mái.Xì, cậu ta nghĩ về cậu ta là ai,được phần lớn người mếm mộ , có cần phải kiêu căng trường đoản cú phụ thế không ?Tôi ko thèm nhìn nữa, cúi xuống nhìn vào trang vở ghi toàn rất nhiều chữ giờ đồng hồ anh đọc nhưng mà chẳng phát âm gì cả, vừa thời gian đó trống vào lớp vang lên, mọi tín đồ ổn định chỗ ngồi. Tiếng quạt trần quay túc tắc trên đầu, tôi đưa mắt liếc quanh cả lớp, bạn thì ngủ, fan thì gọi truyện, bạn chơi game. Mọi cá nhân làm một vấn đề khác nhau, mặc dù nhiên không hề hé miệng nói ra một câu một chữ nào gọi là có, vô cùng đơn lẻ tự , cũng buộc phải thôi, đây là tiết tiếng Anh của cô Cẩm Đào nổi tiếng là láng ma học mặt đường của trường mà lại lại.Tôi quay sang quan sát Hạo Thiên, cậu ấy đang ngồi viết bài vô cùng siêng chỉ, như cảm giác có bạn đang nhìn, cậu ấy tảo sang nhìn tôi, hai mắt chạm nhau, thuộc mỉm cười...- Này...này - Nã Nã huých cùi trỏ vào tay tôi, tôi như thức giấc mộng tảo sang hỏi, hơi khó tính một chút:- vật gì thế?- Suỵt ...Suỵt..nói nhỏ dại thôi bị "bóng ma" bắt được thì vô sổ nam tào cơ mà ngồi nhe...Tôi cấp bụm miệng lại, tiếp đến hạ giọng hỏi:- cụ có việc gì mà gọi tớ thế?- Chứ cứ nên có bài toán mới đượv gọi à, thấy cậu đang chú ý Hạo Thiên, sắp đến chảy cả nước miếng ra thì điện thoại tư vấn nhắc nhở cậu lau đi đến đỡ mất dọn dẹp vệ sinh nơi công cộng thôi- Nã Nã nói tỉnh giấc bơ, làm tôi tưởng thật, gửi tay lên miệng lau, trời ạ, không phải chứ, Hạo Thiên đẹp trai thì tất cả đẹp trai thật nhưng gồm đến nỗi khiến cho mày nhỏ dại cả nước miếng không vậy hả tè Phong, ngại bị tiêu diệt mất thôi..Tôi lau lau một hồi, thấy đứa bạn Nã Nã bụm miệng cười khúc khích thì biết bản thân bị lừa .- Đáng ghét, ko thèm thì thầm với cậu nữa..- Ha ..haMột cơ hội sau....- Nè .. Tè Phong...- lại lấy cùi trỏ huých tôi, lần này thì huých vào sườn. Tôi cau mi quay quý phái liếc quan sát Nã Nã, góc nhìn tràn ngập gần kề khí.- Lại đồ vật gi nữa đây?- tiểu Phong, cậu coi kìa- Nã Nã góc nhìn sáng ngời, cô ấy gửi tay lén chỉ về đằng sau, tôi quay lại nhìn, là vương vãi Y Thần, cậu ta vẫn ngồi kháng cằm chú ý ra cửa ngõ sổ, ánh nhìn xa xăm- tè Phong , cậu coi kìa, Y Thần thiệt là rất đẹp trai- Cũng thông thường thôi mà...- Tôi lơ đãng đáp.- mẫu con nhỏ dại này, trong mắt cậu chỉ bao gồm Hạo Thiên nhưng mà thôi, tín đồ ta vừa khít trai, vừa giàu có lại học tập giỏi, chỉ gồm mình cậu bắt đầu nói cậu ấy đều đều ..-...- cơ mà thật lạ, ngày làm sao tớ cũng quan sát cậu ấy, thấy cậu ấy chẳng lúc nào động tới sách vở, nguyên nhân lại học giỏi như vậy nhỉ, mon trước còn giành giải nhất hội thi hùng biện tiếng Anh toàn thành phố nữa chứ, cậu quan sát lại cậu đi, một chữ tiếng anh bẻ song cũng ko biết, ngoài các từ như "hello" với" goodbye" ra thì cậu còn biết cái gì nữa không, vậy ngoài ra nói cậu ấy khoảng thường- Thôi được rồi, được rồi, là em nói sai, xin lỗi , xin lỗi chị .. Được không ạ- Tôi lè lưỡi giả cỗ đáng thương, khiến Nã Nã ko nhịn được phì cười , rồi lại hối hả đưa tay lên miệng kêu"" suỵt suỵt"" rồi cả hai thuộc quay lên bảng , vậy cái cây bút giả cỗ ghi ghi chép chép nào đấy vào vở nhưng mà thật hóa học chỉ toàn viết vào không khí.- Y Thần, em trả lời câu UNIT 10 trang .... Cậu ta đứng dậy, mọi tín đồ đổ dồn ánh mắt về phía cuối lớp. Cậu ta vấn đáp rất trôi chảy, cô giáo gật đầu đồng ý hài lòng, một vài bạn quan sát cậu ta đầy gưỡng mộ..Nã Nã xoay sang nhìn tôi hấp háy đôi mắt to tròn, như ý muốn nói cùng với tôi rằng"" Thấy chưa ?thấy chưa? Y Thần của tôi thật sự hết sức lợi hại "" tôi nhún vai tỏ vẻ không thân yêu liền thừa nhận ngay một ánh mắt xẹt lửa.Đúng như lời Nã Nã nói, cậu bạn Y Thần này không những diện mạo khôi ngô gia thế phú quý mà học tập cũng cực đỉnh luôn, cậu ta ngày như thế nào cũng đi học muộn, không đi học muộn thì cũng trốn học, nhưng mà đã đến lớp thì cũng chẳng thèm học, dịp thì chơi điện tử trên năng lượng điện thoại, cơ hội thì nằm trườn ra bàn ngủ, lúc thì rỉ tai riêng, cơ hội thì bày trò đậm chất ngầu và cá tính cùng đám con trai,...vân vân với mây mây, nói thông thường là không lúc nào tôi thấy cậu ta học hành tử tế cả. Không hiểu nhiều sao bầy con gái trong trường lại có vẻ như rất say mê cậu ta, phần nhiều không ai vào trường là không biết đến cái thương hiệu Vương Y Thần.- Chuyện ngày qua thế như thế nào rồi?- Chuyện gì cơ?- tôi tròn đôi mắt hỏi, rồi mới tự dưng nhớ ra Nã Nã định hỏi chiếc gì, liền à lên rồi nói- tất nhiên viết bạn dạng kiểm điểm, bị mời bố mẹ rồi bị trực nhật lớp cả mon trời chứ sao nữa...- Tôi kháng cằm thở dài ngao ngán, cũng may ba tôi đi công tác, người mẹ kế dịu dàng tôi như con ruột của bà vậy cho nên cũng ko nói gì nhiều- Sướng cố kỉnh còn gì...- Nã Nã cười gian - vui mắt cái nhỏ khỉ í - Cậu không biết đó thôi, lúc hai fan bị mời ra khỏi lớp, bầy con gái lớp mình quan sát cậu như muốn dóc xương cậu ra tới nơi, à, nhắc đến Y Thần bắt đầu nhớ, hôm qua nếu không vì con nhỏ đáng ghét nào đó ngẫu nhiên nhung lưu giữ cậu ấy khiến cậu ấy hắt hơi hơi, kiên cố cậu cũng không xẩy ra cô bắt được bởi tội quay cóp bài xích đâu...- Là cậu ta hắt hơi hơi?- Tôi hỏi lại, Nã Nã chấp nhận một mẫu chắc nịch, hừ, không biết là hắn vô tình hay gắng ý nữa, tuy vậy có rất cần phải nhắm đúng lúc tôi đang sẵn sàng quay cóp cơ mà hắt tương đối không, làm cho tôi vì vậy nông lỗi này, thiệt là xứng đáng ghét. Nhớ lại hồi đầu năm, vào khung giờ thể dục , hắn cũng chẳng may ném trơn vào trúng đầu tôi khiến cho tôi u đầu, rồi cũng chẳng may nhét bé sâu nhóm- loài vật mà tôi ghét nhất, gồm nhìn thôi cũng thấy ai oán nôn vào cái hộp bút yêu qúi của tôi khiến tôi không có gì dám cần sử dụng đến nữa, rồi cũng chẳng may,... Chẳng may....Không biết tự bao giờ, tôi đột cảm thấy cậu ta trở nên ghét bỏ vô cùng, nã Nã dễ thương và đáng yêu tại sao lại đi say đắm một tên thù ghét như vậy cơ chứ ??????????- Lớp trưởng góp cô trả bài xích kiểm tra cho chúng ta nha - giáo viên lôi trong cặp ra một tập tờ giấy a4, đó là bài kiểm tra học kì một của bọn tôi. Ôi thôi xong, thiệt sự là tôi học rất tệ môn giờ đồng hồ anh, cho dù không thảm hại như các gì Nã Nã nói, mang đến một chữ bẻ song cũng không biết, cơ mà cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Bài kiểm tra này điểm thể nào cũng khá tệ, tôi bảo đảm luôn đó. Hic..Lớp trưởng phát bài bác đến bàn tôi, tôi còn chưa kịp cầm đem thì đã trở nên Nã Nã giật mất bài , ước trời cầu phật cho bài của tôi không bên dưới điểm vừa đủ .- Oa...Tiểu phong bất ngờ cậu lại được tận 10 điểm cơ đấy, bây giờ mặt trời mọc làm việc đằng tây chắc?Hả đồ vật gi cơ, 1o á, cần yếu nào - Nã Nã , cậu đừng gồm điêu nhá, đưa bài tớ đây- Tôi gửi tay đơ lấy bài xích của mình, tay tôi mới chỉ chạm được vào trong 1 mép của tờ giấy thì ,Giang Ly đứa bạn ngồi phía đằng sau tôi đã nhanh tay mang được , cô bạn cũng trầm trồ:- Ô trội ôi, đến Tiểu Phong lẩn thẩn nghếch điểm còn cao hơn cả tớ, hu hu thật không thích sống nữa, tớ đi bị tiêu diệt nha- Giang Ly trả vờ mếu máo khóc, không phải chứ, con bạn này vốn dĩ là học viên Tiếng anh của lớp, cuộc thi hùng biện tp vừa rồi cũng được giải khích lệ nữa kia mà, hừ, hai bé vịt này định hùa nhau lừa tôi đây mà, chớ hòng tôi tin, tôi đưa tay giật lấy bài xích tiếng anh của chính mình .Tôi giật luôn, thật không ngờ, trường đoản cú hồi học mẫu mã giáo mang lại giờ, điểm giờ anh của mình chưa khi nào vượt quá bé bảy chứ chớ nói là bé chín nhỏ mười, tốt là gia sư chấm điểm nhầm nhỉ?Nghĩ vậy tôi ngay tắp lự lấy bài xích của Nã Nã ra so, Nã Nã chỉ được gồm 7,25 , chỗ các bạn ý sai tôi đúng, chỗ các bạn ý đúng, tôi cũng đúng luôn, tôi nhớ rõ ràng, hôm bình chọn tôi làm bài còn ít hơn của khách hàng ấy nhiều.Không lẽ, Hạo Thiên vẫn làm bài bác giúp tôi, cũng rất có thể lắm,bài giờ anh toàn trắc nghiệm, khoanh vào cũng nhanh, tôi tảo sang chú ý Hạo Thiên đầy cảm kích.- Mấy?- 9- cầm cố à, cảm ơn nha- Hạo Thiên nhìn tôi cạnh tranh hiểu, như hy vọng hỏi tôi cảm ơn chiếc gì, tuy thế tôi ko nói, mỉn cười cợt rồi trở lại nhìn bé 10 đỏ chót nhưng vui vui miệng vô cùng, tuy nhiên không phải là vì mình làm ra, tuy nhiên tôi hứa sẽ nuốm gắng, trong học kì tới nhất mực tôi phải dành được con 10 này bởi chính công sức của con người của mình mới được .Nã Nã cứ chú ý tôi bất mãn hoài, tôi tức khắc lè lưỡi trêu, lập tức bị cô nàng cù léc cười cợt dũ dượi ...Nhưng gồm một điều tôi không hề hay biết, sẽ là trong lớp này chỉ có 1 mình tôi cùng vương Y Thần là được điểm trên cao tuyệt đối....